chính bản thân mỗi người phải tự vận động để hiểu rõ mọi chuyện và sẵn sàng nắm bắt các cơ hội đến với mình.

Advertisements
  • Living with an extreme sense and awareness of purpose.

  • Acknowledging that there is always limited amount of time to accomplish the vision.

  • Possessing extreme focus on two things: what is important now and what is next.

Biết sống hài lòng trong điều kiện hạn chế; Mưu cầu vẻ tao nhã chứ không phải xa hoa, tinh tế chứ không phải thời thượng; sống sao cho xứng đáng chú không cần người khác ngưỡng mộ, sống đời sung túc chứ không cần giàu sang… siêng học hỏi, biết trầm ngâm, hành động ngay thẳng, ăn nói nhẹ nhàng, biết ẩn thân chờ thời, không bao giờ nóng vội; nói cách khác, từ trong những gì bình thường nhất, ta sẽ nuôi dưỡng tâm hồn, sự tự nguyện và vô thức của mình – đó chính là bản giao hưởng của tôi.

Nguyên tắc phát triển lớn nhất chính là nguyên tắc cân bằng trong phương trình con người.

Hôm nay mình muốn tìm một trang xã hội để đăng lên những đoạn trích mà mình thích. Nếu như có cộng đồng, bài mình đăng sẽ có người xem và có đánh giá.

Nhưng mà chưa tìm thấy một chỗ như thế, nên có lẽ mình cứ viết lên đây.

Trích từ sách suối nguồn

Cuốn này mình biết được qua một đứa em trên FB. Thấy nó khen tấm tức, nên mình quyết tâm tải về đọc. Mình thích đọc sách mà! Lại không biết nên chọn quyển gì để đọc.

Đây là đoạn:

Nguyên tắc phát triển lớn nhất chính là nguyên tắc cân bằng trong phương trình con người.

Gordon L. Prescott wore a brown checkered tweed jacket and a white turtle-neck swater of angora wool. He was tall, athletic and thirty-five, but his face combined a crisp air of sophisticated wisdom with the soft skin, the button nose, the small, puffed mouth of college hero. His face was sun-scorched, his blon hair clipped short, in a military Prussian haircut. He was frankly masculine, frankly unconcered about the elegance and frankly conscious of the effect.
He listened to Roark silenty, and his eyes were like a stop watch registering each separate second consumed by each separate work of Roark’s. He let the first sentence go by; on the second he interrupted to say curtly: “Let me see your drawings,” as if to make it clear that anything Roark might say was quite well known to him already.
He held the drawings in his bronzed hands. Before he looked down at them, he said: “Ah, yes, so many young men come to me for advice, so many.” He glanced at the first sketch, but raised his head before he had seen it. “Of course, it’s the combination of the practical and the transcendental that is so hard for beginners to grasp.” He slipped the sketch to the botton of the pile. “Architecture is primarily a utilitarian conception, and the problem is to elevate the principle of pragmatism into the realm of esthetic abstraction . All else is nonsense.” He glanced at two sketches and slipped them to the bottom.
Nguyên tắc phát triển lớn nhất chính là nguyên tắc cân bằng trong phương trình con người.
Gordon L. Prescott
“I have no patience with visionaries who see a holy crusade in architecture for architecture’s sake. The great dynamic principle is the common principle of the human equation.
He glanced at a sketch and slipped it under. “The public taste and the heart are final criteria of the artist. The genius is the one who knows how to express the general. The exception is to tap the unexceptional.” He weighed the pile of sketches in his hand, noted that he had gone through half of them and dropped them down on the desk.
“Ah, yes” he said, “your work. Very interesting. But not practical. Not mature. Unfocused and undisciplined. Adolescent. Orginality for originality’s sake. Not at all in the spirit of the present day. If you want an idea of the sort of thing for which there is a crying need-here–let me show you.” He took a sketch out of a drawer of the desk. “Here’s a young man who came to me totally unrecommended, a beginner who had never worked before. When you can produce stuff like this, you won’t find it necessary to look for a job. I saw this one sketch of his and I took him on at once, started him at twenti-five a week too. There’s no question but that he is a potential genius.” He extended the sketch ro Roark. The sketch represented a house in the shape of a grain silo incredibly merged with the simplified, emaciated shadow of the Parthenon.

Lý do tôi học tiếng Anh?

10 lý do tiếng Anh là ngôn ngữ của thế giới

Là ngôn ngữ của kinh doanh, phim bom tấn Hollywood, du lịch, Internet…, tiếng Anh đang thống trị thế giới.

Robby (người Ai-len) đã mất 5 năm để cải thiện trình độ tiếng Anh và ông tìm ra những lý do cho thấy đây là ngôn ngữ của thế giới. Dưới đây là bài viết của Robby:

Tôi đã bị mê hoặc bởi tiếng Anh và tất cả mọi thứ liên quan đến nó. Tôi tiếp xúc với tiếng Anh lần đầu tiên khi khoảng 10 tuổi và đã không ngừng theo đuổi học nó từ đó đến giờ.

Chắc chắn có rất nhiều thách thức và tôi không thấy xấu hổ khi thừa nhận rằng mình đã không thực sự lưu loát tiếng Anh cho đến 7 năm trước. Tôi trở lại Ai-len vào năm 2002 và mất 5 năm để tìm ra chính xác những gì tôi cần làm để cải thiện tiếng Anh. Tới giờ, tôi có niềm tin mãnh mẽ liệt rằng tiếng Anh là ngôn ngữ của thế giới, ít nhất đó là cách tôi cảm nhận về nó. Và đây là 10 lý do tại sao tôi nghĩ như vậy.

1. Tiếng Anh là ngôn ngữ kinh doanh và tài chính

Ngày nay nền kinh tế toàn cầu hợp nhất hơn bao giờ hết, các tập đoàn lớn đã thành lập chi nhánh gần như ở tất cả quốc gia, tất cả thị trường chứng khoán, hàng hóa và tiền tệ đều liên kết với nhau, nên ngay cả thay đổi nhỏ nhất về giá của một mã chứng khoán quan trọng sẽ có thể gây hiệu ứng domino ngay lập tức.

Trong tình huống như thế này, một ngôn ngữ chung sẽ được lựa chọn để các luồng thông tin trở nên dễ dàng tiếp cận nhất. Cho dù bạn có muốn hay không, tiếng Anh là ngôn ngữ phục vụ mục đích này.

2. Sự thống trị toàn cầu của các phim bom tấn Hollywood

Trên thế giới có rất nhiều thị trường phim với các ngôn ngữ như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Pháp, Đức, Trung Quốc, Nga. Nhưng phim ảnh Hollywood vẫn là phổ biến nhất, và bạn sẽ cảm nhận bộ phim với đầy đủ sắc thái khi có thể nghe và hiểu nó bằng ngôn ngữ gốc: tiếng Anh.

Trong vài thập niên gần đây, Hollywood đã trở thành thánh địa Mecca của các nhà làm phim. Rất nhiều diễn viên nước ngoài học nói tiếng Anh, đơn giản để có cơ hội tham gia vào các bộ phim Hollywood. Ngoài ra, có rất nhiều khẩu hiệu quảng cáo phim đi vào lịch sử chỉ theo cách nói tiếng Anh (“I’ll be back”, “Say hello to my little friend”… Dù sao chăng nữa, bạn phải thừa nhận rằng tiếng Anh là ngôn ngữ phổ biến trong ngành công nghiệp điện ảnh.

3. Nếu bạn muốn tạo ra khác biệt – hãy hát bằng tiếng Anh

Tôi hy vọng bạn sẽ không tranh luận điều này vì bạn biết quá rõ rằng tôi đúng.

Chắc chắn rằng có rất nhiều nhạc pop và dance bằng tiếng Latinh (sự phổ biến của chúng chắc chắn ngày càng tăng, không nghi ngờ gì về điều đó). Hãy để các ngành công nghiệp âm nhạc địa phương phục vụ đối tượng cụ thể.

Tuy nhiên, nếu bạn muốn tham gia vào đấu trường âm nhạc quốc tế, tiếng Anh là điều bắt buộc. Tôi đoán mình sẽ sai khi nói rằng tiếng Anh bắt đầu thống trị âm nhạc thế giới từ trước thời kỳ của The Beatles, và tầm ảnh hưởng của nó tăng theo thời gian.

Thực tế đơn giản là bất kỳ nghệ sĩ nhạc rock/pop/dance nào muốn leo lên các bảng xếp hạng ở nước ngoài sẽ phải hát tiếng Anh.

4. Sách và văn học bằng ngôn ngữ tiếng Anh

Tôi là độc giả truyện viễn tưởng bằng tiếng Anh, lúc nào cũng có một cuốn sách hay Kindle trong cặp. Và tôi tận dụng mọi cơ hội để có thể đọc sách.

Suốt thời thơ ấu rồi thiếu niên, tôi thường đọc rất nhiều sách văn học bằng tiếng Latvian – ngôn ngữ vùng Bantic (tôi chỉ bắt đầu đọc bằng tiếng Anh ở tuổi đôi mươi). Tôi đọc rất nhiều tác phẩm kinh điển nổi tiếng cũng như vô số văn học khoa học viễn tưởng. Tuy nhiên, số lượng văn học bằng tiếng Anh hoàn toàn áp đảo, trái ngược với tiếng Latvian.

Tôi biết một thực tế rằng sẽ không thích tiểu thuyết anh hùng viễn tưởng David Gemmell hoặc bất kỳ cuốn sách trong loạt GONE nếu không được đọc chúng bằng tiếng Anh. Tôi phải thừa nhận điều này có thể không đúng trong trường hợp với các ngôn ngữ như Tây Ban Nha, Pháp, Nga. Thực tế các tiểu thuyết phổ biến nhất được viết bởi tác giả nói tiếng Anh.

5. Sự đơn giản của tiếng Anh

Tôi đã viết về chủ đề này trước. Và tôi phải nói rằng điều này gây ra một số tranh cãi về quan điểm và các cuộc tranh luận sôi nổi.

Dưới đây là ý kiến nổi bật.

– Được viết bởi một người nói tiếng Anh bản ngữ. Tiếng Anh thực tế rất khó, hoặc có quá nhiều người nước ngoài nói không đúng. Điều này là sai lầm điển hình…

– Tiếng Anh là ngôn ngữ dễ dàng nhất trên trái đất, chỉ cần ghép từ lại với nhau là xong. (Nói cường điệu chút. Tất nhiên nó không đơn giản như vậy!).

– Lúc mới học thì dễ; khi bạn vào học tiếng Anh nâng cao, bạn phải học ngữ pháp tiếng Anh, một thứ rất khó nhằn.

Cách này hay cách khác, cá nhân tôi cảm thấy tiếng Anh là ngôn ngữ tương đối đơn giản (mặc dù có các bất quy tắc có thể gây khó khăn một chút, nhưng với tôi thì đơn giản, vì tôi hiểu và nhớ được từ trong ngữ cảnh). Và tôi tin sự đơn giản chắc chắn góp phần vào sự phổ biến của tiếng Anh trên toàn thế giới.

Thùy Linh
Nguồn: englishharmony.com

Not Only Does The Language Reflect A Person’s Thinking But It Also Reinforces A Person’s Thinking

We find what we seek. We notice things that are relevant to our desired future.
It’s greate to be open a lots of things, but there’s lots of garbadge out there too.
Curiosity breaks the habits of perception.
It’s always good to learn more, but don’t underestimate what you already know.
If you don’t ask, the answer is always NO. If you ask, answer might be YES.
Discovery is a wonderful thing. Discovering your true self & how to express it.
It’s good to ask questions but be prepared to think about unexpected answers.
Life long learners observe people, read, listen & intensely curious.
I try to focus on the meaningful so I’m not distracted by the meaningless.
— ST 13/9

Kinh Nghiệm Nghe V.O.A Special English Để Đạt Hiệu Quả Cao Nhất

Rất nhiều học viên thích học tiếng Anh qua Special V.O.A (V.O.A đặc biệt). Nó đặc biệt là bởi vì các tin này được phát thanh viên nói với tốc độ chậm, rất dễ nghe, khiến cho người học rất hứng thú vì được cập nhật tất cả những thông tin nóng hổi trên khắp thế giới bằng ngôn ngữ toàn cầu.

Tuy nhiên, với các bạn ở trình độ “vừa phải”, nghe và hiểu được tất cả những thông tin này không phải là vấn đề đơn giản. Vậy làm thế nào để qua vài lần luyện tập, bạn có thể nghe được “Special V.O.A” như nghe “F.M”? Rất đơn giản, bạn hãy thực hiện các bước sau khi nghe một bản tin “Special V.O.A”:

Bước 1: Ở lượt nghe đầu tiên, bạn hãy nhắm mắt lại, tập trung hết sức vào bản tin đó. Hãy nghe xem bản tin đó nói về vấn đề gì. Đừng lo nếu bạn không nghe thấy hết. Nhớ là ở lượt nghe này, chúng ta đang xem “vấn đề gì đang được đề cập tới”. Bạn sẽ chỉ cần nghe vài từ là có thể biết được nó đang đề cập đến kinh tế, chính trị, hay văn hoá, và cụ thể đó là vấn đề gì. Hãy thử xem, đơn giản hơn bạn nghĩ nhiều.

Bước 2: Hãy chuẩn bị cho mình một tờ giấy trắng và một chiếc bút. Ở lượt nghe thứ hai, chúng ta sẽ vừa nghe vừa take note (ghi tóm tắt). Bạn ghi ra tất cả những từ mà bạn nghe được trong bản tin đó, càng nhiều càng tốt, hãy yên tâm là không ai kiểm tra hay đánh giá chữ viết của bạn, quan trọng là hãy ghi thật nhiều. Ở bước này, chúng ta gần như đã bắt được những ý chính (main points) của bản tin ấy (các ý chính thường được đề cập đến trong câu chủ đề ở đầu, hoặc cuối mỗi đoạn).

Bước 3: Bước này là để hoàn thiện cho bước thứ 2. Bạn hãy nghe thêm một lần nữa và tiếp tục take note để hoàn thiện hơn cho bản tóm tắt của mình. Lúc này, bạn gần như đã có trong tay bản outline (dàn ý) của người biên tập viên bản tin đó rồi đấy. Bạn có thể lặp lại bước này, tức là nghe và take note thêm một lần nữa để biết thêm nhiều thông tin như bạn muốn.

Bước 4: Ai cũng biết là các bản tin trong “Special V.O.A” luôn kèm theo các tapescript (bản ghi). Vậy tại sao chúng ta không tận dụng các bản tapescript này nhỉ? Trước hết, ở bước này bạn sẽ vừa nghe vừa nhìn vào bản tapescript để kiểm tra lại các thông tin mà bạn đã ghi được ở trên và biết được thông tin nào còn thiếu, thông tin nào chưa chính xác. Bạn có thể tự cho điểm mình dựa trên độ chính xác và đầy đủ của những thông tin mà bạn đã ghi được.

Bước 5: Ở bước này, bạn sẽ dựa trên tapescript để phát triển kĩ năng nói. Theo kinh nghiệm của những người Việt “nói tiếng Anh như người bản ngữ” và đã từng sử dụng “Special V.O.A”, đây là phương pháp cực kì hữu ích cho bạn luyện ngữ âm. Bạn vừa nghe, vừa nhìn vào bản tapescript, nhắc lại từng câu theo đúng ngữ điệu của người phát thanh viên. Nếu bạn có thể in ra được bản tapescript, hãy dùng một chiếc bút, gạch dưới mỗi từ hay mỗi đoạn được nhấn mạnh, đánh dấu vào những từ được đọc lướt. Bằng cách này, sau một thời gian nhất định, bạn sẽ có được “native – like pronunciation and intonation” (ngữ âm và thanh điệu giống người bản ngữ).

Bước 6: Sau khi đã luyện tập pronunciation (ngữ âm), hãy hoàn thiện hơn kĩ năng của bạn bằng việc phát triển tính nature and fluence (tự nhiên và trôi chảy). Trong tay bạn lúc này đã có bản take-note hoàn chỉnh của bản tin, hãy tự mình trình bày một bản tin dựa trên những thông tin bạn đã ghi lại. Bạn có thể thực hiện bước này nhiều lần, cho đến khi bạn có thể nói như một người phát thanh viên của “Special V.O.A”.

Không đơn giản để có thể trở thành “native – like speaker” (người nói như người bản ngữ) nhưng nếu kiên trì luyện tập thường xuyên theo các bước đã nêu thì tin rằng bạn sẽ cải thiện được rất nhiều kĩ năng tiếng Anh của mình đấy.

-st-

Hiền lành là mạnh nhất

Sài Gòn, 7 T8 Năm 2017

suy nghĩ: … hiền lành là mạnh nhất đã là một bí quyết sống quý giá của mình

Một sư hỏi Phật: Cái gì mạnh nhất và cái gì sáng tỏ nhất?

Phật nói:

Hiền lành là mạnh nhất.

Jesus nói, ’Người hiền lành là người được ân huệ, họ sẽ kế thừa trái đất này.’ Phát biểu    này có vẻ ngớ ngẩn, với người hiền lành sao? – họ chưa bao giờ đủ để kế thừa trái đất. Và chúng ta không thể quan niệm được rằng họ sẽ có khả năng kế thừa trái đất này. Nhưng Jesus đang nói điều gì đó rất chân lí: Người hiền lành là được ân huệ.

Và khi ông ấy nói họ sẽ kế thừa trái đất, ông ấy đang nói cùng thông điệp mà Phật nói. Hiền lành là mạnh nhất – đó là nghĩa của ông ấy khi ông ấy nói họ kế thừa trái đất.

Hiền lành là mạnh, nhưng mạnh bây giờ ngụ ý hoàn toàn khác. Hiền lành là mạnh bởi vì bây giờ chẳng có ai chống lại bạn. Hiền lành là mạnh bởi vì bạn không còn tách rời khỏi cái toàn thể – và cái toàn thể mới mạnh. Hiền lành là mạnh bởi vì bạn không còn tranh đấu, và không có cách nào để bạn bị thất bại. Hiền lành là mạnh, bởi vì với cái toàn thể bạn đã chinh phục được. Mọi thắng lợi đều là với cái toàn thể. Hiền lành là mạnh bởi vì bạn đang cưỡi trên con sóng của cái toàn thể. Bây giờ không có khả năng nào cho bạn bị thất bại.

Giọt sương (ảnh: Internet)
Giọt sương (ảnh: Internet)

Điều đó có vẻ như nghịch lí, bởi vì người hiền lành là người không muốn chinh phục. Người hiền lành là người sẵn sàng bị thất bại. Lão Tử nói, ’Không ai có thể đánh bại ta bởi vì ta đã chấp nhận thất bại rồi. Bây giờ làm sao ông có thể đánh bại được người đã thất bại? Lão Tử nói, ’Không ai có thể đánh bại được ta bởi vì ta đang đứng ở vị trí người cuối cùng trên thế giới này. Ông không thể đẩy ta ra lại đằng sau thêm nữa – không có chỗ “sau nữa”. Ta là người cuối cùng rồi.’ Jesus cũng nói, ’Những người đứng cuối cùng trên thế giới này sẽ là người đầu tiên trong vương quốc thượng đế.’

Những người ở cuối cùng mà sẽ là người đầu tiên sao? Điều đó dường như không thể có được trên thế giới này. Trong thế giới này, những người năng nổ, người bạo hành, đều có xu hướng có quyền lực, có xu hướng thắng lợi. Bạn sẽ thấy những người điên nhất ở những vị trí quyền lực nhất, bởi vì để đạt tới điểm đó người ta gần như phải phát rồ vì quyền lực, phải cạnh tranh tới mức đó. Cạnh tranh tàn bạo tới mức làm sao người hiền lành có thể đạt tới trạng thái quyền lực được? Không… nhưng điều đó không phải là ý nghĩa.

Khi Phật nói, Hiền lành là mạnh nhất, ông ấy đang nói bạn không thể đánh bại được người hiền lành bởi vì người đó không có ham muốn chinh phục. Bạn không thể ép buộc được người hiền lành phải là người thất bại bởi vì người đó chưa bao giờ muốn thành công cả. Bạn không thể ép buộc người hiền lành phải là người nghèo, bởi vì người đó không có ham muốn là người giầu. Nghèo là giầu của người đó. Không phải là bất kì ai đặc biệt chính là cách sống của người đó. Là không ai cả chính là phong cách sống của người đó.

Bạn có thể lấy được gì từ người đó? Người đó không có cái gì cả. Người đó không thể bị lừa, người đó không thể bị cướp. Thực tế, người đó không thể bị phá huỷ bởi vì người đó đã buông xuôi cái có thể bị phá huỷ. Người đó không có cái ngã, không có bản ngã của riêng mình.

Chuyện xảy ra khi Alexander quay trở về từ Ấn Độ, ông ta muốn đem theo một sannyasin về cùng. Khi ông ta tới chinh phục Ấn Độ, thầy ông ta, triết gia vĩ đại Aristotle, đã bảo ông ấy, ’Khi bệ hạ quay trở về, xin hãy đem về cho ta một món quà. Ta muốn thấy một sannyasin từ Ấn Độ.’ Đó là cái gì đó rất nguyên bản của phương Đông. Đóng góp đó thuộc về phương Đông. Phương Tây đã cho những chiến binh vĩ đại, phương Đông đã cho những sannyasin vĩ đại. Aristotle bị mê mải với chính ý tưởng về tính chất sannyas, nó là gì.

Alexander, khi quay về, mới nhớ ra. Ông ta dò hỏi. Mọi người của làng nơi ông ta trú lại đã bảo ông ấy, ’Vâng, có một sannyasin đấy, nhưng chúng tôi nghĩ rằng ông ấy sẽ không thể đem ông ấy lại được đâu.’ Ông ta cười to vào sự ngu xuẩn của dân làng, bởi vì ai có thể ngăn cản được Alexander? Ông ta nói, ’Nếu ta muốn đem Himalaya tới, ngay cả chúng cũng sẽ theo ta. Cho nên các ông bà đừng lo, hãy nói cho ta chỗ ông ấy ở.’ Họ bảo cho ông ấy.

Người này là một nhà tu khổ hạnh trần trụi, một người trần trụi đang đứng ngay bên bờ sông bên ngoài làng… một người đẹp. Dandamis là tên ông ta – đó là cách các nhà viết sử của Alexander đã nhớ tới ông ta. Hai lính được phái tới. Họ bảo sannyasin này, ’Alexander Đại đế muốn ông đi theo ông ấy. Ông sẽ là vị khách hoàng gia. Bất kì cái gì ông cần đều sẽ được chu cấp đầy đủ, mọi tiện nghi sẽ được làm thành có thể. Xin ông hãy chấp nhận lời mời.’

Người trần trụi này bắt đầu cười. Ông ta nói, ’Ta đã vứt bỏ mọi sự lang thang rồi. Ta không đi đâu thêm nữa. Ta đã về nhà.’

Họ nói, ’Đừng ngu si. Alexander vĩ đại có thể buộc ông phải đi. Nếu ông không đi như vị khách, ông sẽ đi như tù nhân. Chọn lựa là phần của ông. Bằng cách nào đi chăng nữa thì ông cũng phải đi.’

Ông ta lại bắt đầu cười. Ông ta nói, ’Ta đã vứt bỏ mọi thứ mà có thể bị cầm tù. Không ai có thể làm ta thành tù nhân được. Ta là tự do.’

Đích thân Alexander tới. Ông ta tuốt gươm ra và ông ta bảo sannyasin, ’Nếu ông không đi cùng ta, lưỡi gươm này đang ở đây và ta sẽ chặt đầu ông.’

Sannyasin này nói, ’Ông có thể làm được điều đó. Thực tế ta đã làm điều đó rồi. Ta đã đích thân chặt đầu ta rồi. Và nếu ông chặt đầu ta, ông sẽ thấy nó rơi xuống đất và ta cũng sẽ thấy nó rơi xuống đất, bởi vì ta đã trở thành nhân chứng.’

Tương truyền rằng Alexander không thể nào thu được dũng cảm để giết chết con người này. Ông ấy hạnh phúc thế, ông ấy bạo dạn thế, ông ấy phúc lạc thế.

Khi Phật nói, hiền lành là mạnh nhất, ông ấy ngụ ý người không tồn tại như bản ngã là người hiền lành. Người không tồn tại như bản ngã không thể bị chinh phục, không thể bị đánh bại, không thể bị tiêu diệt. Người đó đã vượt ra ngoài.

Bằng cách vượt ra ngoài bản ngã, bạn vượt ra ngoài cái chết. Bằng việc vượt ra ngoài bản ngã, bạn vượt ra ngoài thất bại. Bằng việc vượt ra ngoài bản ngã, bạn vượt ra ngoài sự bất lực. Đây là khái niệm hoàn toàn khác về mạnh – mạnh của sannyasin.

Mạnh này không bắt nguồn từ xung đột. Mạnh này không được tạo ra từ cọ sát. Bạn nói điện được tạo ra từ cọ sát. Bạn có thể tạo ra điện từ việc cọ sát, bạn có thể tạo ra lửa từ cọ sát. Nếu bạn xoa hay tay, chúng sẽ trở nên nóng. Có sức mạnh thoát ra từ cọ sát – bởi xung đột. Và có sức mạnh bắt nguồn từ cộng tác – không bởi cọ sát mà bởi hài hoà. Đó là điều Phật nói – ’Người trong hài hoà với đạo là người vĩ đại.’ Người trong hài hoà với đạo là mạnh. Nhưng trong hài hoà với đạo, người ta phải là người hiền lành.

Người được ân huệ là người hiền lành. Chắc chắn họ sẽ kế thừa trái đất này. Lịch sử sẽ không bao giờ biết về họ, bởi vì lịch sử chẳng liên quan gì tới họ cả. Lịch sử chỉ biết tới cọ sát, lịch sử chỉ biết tới tai hoạ. Lịch sử chỉ biết tới các lái buôn tai hoạ. Lịch sử chỉ biết tới người điên – bởi vì lịch sử chỉ ghi lại khi cái gì đó đi sai. Khi mọi thứ tuyệt đối trong hài hoà, nó ở ngoài thời gian và cũng ở ngoài lịch sử.

Lịch sử không tường trình nhiều về Jesus – thực tế chẳng có gì cả. Nếu Kinh Thánh mà không có trong sự tồn tại, thì đã không có bản ghi nào về Jesus cả. Và tôi muốn nói cho bạn rằng nhiều người như Jesus đã tồn tại, nhưng chúng ta không có bản ghi nào về họ cả. Lịch sử chưa bao giờ ghi chú thích nào. Họ hiền lành, họ im lặng, họ trong hoà hợp, sâu trong hài hoà tới mức thậm chí không một gợn sóng được tạo ra quanh họ. Họ tới rồi họ đi, và họ thậm chí đã không để lại dấu chân nào.

Lịch sử đã không ghi lại chư phật. Đó là lí do tại sao khi bạn nghe nói về vị Phật hay Mahavira hay Zarathustra, họ có vẻ như các nhân vật huyền thoại, không mang tính lịch sử. Dường như là họ chưa bao giờ tồn tại, hay họ chỉ tồn tại trong giấc mơ của con người, hay họ chỉ tồn tại trong thơ ca của vài người lãng mạn, tưởng tượng. Họ trông như người được thoả ước. Họ trông như cách con người muốn con người phải là vậy… nhưng không thực tế. Họ đã là người thực đấy. Họ thực tới mức không dấu vết nào được để lại đằng sau họ.

Chừng nào bạn còn chưa tạo ra được tai hoạ nào đó, bạn sẽ không để lại chữ kí của mình trong lịch sử. Đó là lí do tại sao lịch sử chỉ ghi lại chính trị, bởi vì chính trị là cơ chế của tai hoạ. Chính khách là trong xung đột. Người tôn giáo sống trong hài hoà. Người đó sống như cây cối. Ai ghi lại cây cối? Người đó sống như dòng sông. Ai ghi lại dòng sông? Người đó đi như mây. Ai bận tâm tới mây?

Người hiền lành là người trong hài hoà. Và Phật nói người đó là người mạnh nhất. Nhưng khái niệm mạnh này là hoàn toàn khác. Để hiểu nó, cũng tốt là cần nhớ vài điều.